Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

PHÚ QUANG

Nếu như Trần Tiến ngây thơ, Dương Thụ mơ màng, Thanh Tùng day dứt thì Phú Quang lịch lãm.

Ngày trước, có một cô bạn tôi nói rằng: Tình yêu Hà Nội qua tranh thì có Bùi Xuân Phái, qua nhạc thì có Phú Quang. Tôi thấy hoàn toàn đúng. Nhưng có ya kiến cho rằng: "Nếu như Bùi Xuân Phái suốt đời vẽ Hà Nội mà không để ý tới việc Hà Nội ngắm mình thì Phú Quang không dễ dàng như thế. Phú Quang cần Hà Nội thăm hỏi anh, chào anh, Tết nhất đến nhà anh. Một số người cam đoan với tôi đã nhìn thấy lãnh đạo tới nhà nghệ sĩ và sau đó chứng kiến đền Ngọc Sơn cùng tháp Rùa dắt tay nhau đến nhà Phú Quang, tay có mang quà nhưng chả hiểu Phú Quang có nhận không".

Nhạc sĩ Phú Quang chính là tác giả của những bản tình ca nồng ấm, ngọt ngào về tình yêu và Hà Nội. Hà Nội trong âm nhạc Phú Quang đẹp mơ hồ, hư ảo mà sang trọng quý phái, để rồi người ta cảm nhận ra rằng người nhạc sĩ tài hoa này là một phần của Hà Nội và Hà Nội là tình yêu còn mãi, là máu thịt của ông!

Cát Bụi


- NGHE  NHẠC
- Guitar Kim Tuấn
- Sáng tác: Trịnh Công Sơn

1. Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.

Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi.

[ĐK:]
Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày.

2. Mặt trời nào soi sáng tim tôi
Cát Bụi lyrics on ChiaSeNhac.com
Để tình yêu xay mòn thành đá cuội
Xin úp mặt bùi ngùi
Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui.

Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy
Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xoá bỏ không hay.

Em ơi, Hà Nội phố.

Nhạc sỹ Phú Quang
Ca sỹ Bằng Kiều
Lời thơ: Phan Vũ


Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xoã vai mềm.
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân.

[ĐK:] Ta còn em một màu xanh thời gian
Từng chiều phai tóc em bay
Chợt nhoà, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường.
 Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngôi xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ.